ĐỂ DÀNH

                                                                                               Tặng người con gái tôi không quen!

Tôi cùng hai con bạn có hẹn rủ nhau đi mua sách ở phố Đinh Lễ, con phố nổi tiếng là thiên đường dành cho những đứa con gái mê tiểu thuyết và ham hố sách vở. Thế nhưng mười lăm phút rồi mà chẳng thấy bóng dáng chúng nó đâu, một mình tôi vật vờ đứng chờ ở tháp Bút. Người qua người lại tấp nập, chụp ảnh chụp sách, nói cười vui vẻ. Và rồi cho đến khi leo lên cầu Thê Húc nhìn mặt nước với Tháp Rùa đến lần thứ năm trước ánh mắt tò mò và hiếu kì của mấy người bán dạo, tôi phát điên lôi điện thoại ra gọi cho chúng nó. Tắt máy! Bực mình thật đấy. Lúc xoay người để đi ra ngoài thì “Ôi!” “Á!”… “tõm” tôi va vào một người xui xẻo nào đó, trong cơn bực bội với nội lực mạnh mẽ khác thường nhờ cơn giận, chiếc máy ảnh đã anh dũng rơi xuống mặt hồ yên ả. Không khí trên cầu lặng im, tôi lặng yên, anh ta cũng cũng tĩnh lặng. Tất cả chúng tôi cùng không nói gì một phút mặc niệm cho cái máy ảnh xấu số. Continue reading

Posted in truyện ngắn ^^ | Leave a comment

Mùa Nắng Mới

Cà phê đắng. Chiều cuối thu. Thói quen cũ
Tôi ngồi lặng yên trên ban công tầng hai, nhìn ngắm dòng người qua lại. Cuối thu đầu đông trời bắt đầu lạnh, những cơn gió bấc từ phương bắc thổi về làm Hà Nội hơn tuần nay co mình tránh cái rét. Cầm cốc cà phê nóng hổi vừa pha, tôi tựa mình lên chiếc ghế cũ, lắng nghe bản nhạc cổ điển phát ra từ chiếc radio chạy điện. Mùi cà phê thơm nồng đậm chiếm giữ khứu giác. Quanh chỗ tôi ngồi đâu đâu cũng có mùi vị của cà phê. Cà phê ấm nồng, đăng đắng. Cà phê khiến tôi say. Hân luôn nhăn nhó rồi càu nhàu mỗi khi thấy tôi dùng loại thức uống này.

Continue reading

Posted in truyện ngắn ^^ | Leave a comment

NGÀY CỦA BỐ

       Hôm nay không phải ngày của bố cũng chẳng phải là sinh nhật hay sinh nhẽo gì. Vì sinh nhật bố hôm qua rồi. Hôm nay là một ngày bình thường như bao ngày bình thường khác. Mà nếu có đặc biệt, chắc cũng chỉ vì là sinh nhật con bạn thân hâm dở mà thôi. Hôm qua sinh nhật bố. Thế là bố tròn bốn tám rồi, cũng sắp năm mươi rồi. Nếu nói theo mấy ông già bà cả ở quê nhà tôi thì bố sắp vào “hội các cụ”. Mấy năm trước nghe thấy thế cứ cười khanh khách thôi vì nghĩ còn lâu lắm mới đến cái ngày ấy. Hôm qua chợt giật mình mà thảng thốt phát hiện hóa ra thời gian trôi nhanh quá! Mấy năm trôi qua cứ vèo vèo.

Ảnh

       Continue reading

Posted in Uncategorized | Leave a comment

GHEN

Con gái khi ghen rất kinh khủng! Đó là điều khẳng định của tất cả những thằng con trai và bao gồm của những đứa con gái. Đã nói rồi, con gái khi yêu nhu mì và dịu dàng như tiên nữ, nhưng khi ghen lại hung dữ và phát rồ như sư tử ấy chứ. Đối với những đứa hiền lành còn đỡ, với những em ghê gớm đanh đá thì thôi mấy bác con trai cứ xác định đi là vừa.

Ảnh

Thật ra ghen cũng mệt lắm. Mệt cả mình lẫn người. Ghen là đôi khi mất hết lí trí. Cơn ghen cứ lồng lộn lên trong đầu trong ngực rồi bất thình lình bột phát ra lúc nào không biết. Yêu nên mới ghen. Chuyện đời muôn thuở là thế. Nếu không yêu thì xin lỗi đi nhé, ghen để làm cái gì? Có quyền được ghen thì còn đỡ. Vì ít ra anh ấy/cậu ấy/ bạn ấy/ hắn còn là của mình. Đang kiêm chức vị bạn trai/người yêu/chồng của mình. Đằng này cái kiểu yêu đơn phương đi đường một chiều như mình, đến tư cách ghen cũng chẳng có. Lượn lờ trang cá nhân của hắn để xem xét tình hình dạo này dư lào. Thở dài đánh thượt rồi chán nản thoát ra trang chủ khi phát hiện chẳng có tí tẹo hoạt động gì cả. FB im lìm như căn nhà bị bỏ hoang theo năm tháng, giờ đã phủ những lớp bụi và rêu phong thật dày. FB thì làm quái có bụi với rêu cơ chứ, đấy là so sánh cho nó văn vẻ hay ho một tí thôi. Trở lại chủ đề chính của cái bài viết dở hơi này: ghen khi yêu đơn phương. Ghen đó là khi lượn lờ những status và comment để rồi phát hiện ra rằng kẻ đáng ghét ấy vẫn hoạt động và bình luận như thường. Chỉ có uất ức một điều rằng: “ Hắn chừa mình ra!” (__”__).

Ảnh

Continue reading

Posted in những gì tôi nghĩ | Leave a comment

CẤT NỖI BUỒN VÀO HÔM QUA

Hà Nội trở gió mùa. Xuân đấy chứ có phải đông đâu mà có gió mùa. Buồn cười thật. Trời trở gió có khác, gió to và mạnh lắm. Gió cuốn bay mọi thứ theo hướng thổi của nó, gió khiến mái tóc em rối bời. Gió khiến lòng em chơi vơi trong những ngày đầu năm mới. Hôm nay gặp lại “người đặc biệt”, gặp lại mối tình đầu sau cả một khoảng thời gian dài.

Ảnh Continue reading

Posted in những gì tôi nghĩ | 2 Comments

NỖI NHỚ BỎ QUÊN

Hôm qua có đứa bạn hỏi rằng: “Bao giờ thì mày quên được tên ấy?”. Cười một cái rõ tươi rồi lắc lắc cái đầu: “Không biết nữa. Có thể đã quên mất rồi. Cũng có thể chưa quên nhưng không còn nhớ nhiều nữa. Chỉ biết rằng trái tim bây giờ bình thản, cũng chẳng còn sức để mà suy nghĩ lung tung”. Ai đó nói rằng những người yêu đơn phương là những người mạnh mẽ. Vì phải mạnh mẽ và can đảm lắm họ mới dám ôm tình yêu đó một mình mà không buông ra.

Ảnh Continue reading

Posted in những gì tôi nghĩ | 2 Comments

NGƯỢC CHIỀU GIÓ HÁT

Ảnh

-        Em yêu ơi, em đang ở đâu thế? Tao đến trường cả nửa tiếng rồi mà chẳng thấy em đâu. Em định bùng học hả em?- tiếng Phương liến thoắng qua điện thoại.

-         Người yêu ơi, tao bị hỏng xe rồi. Huhuhuhu đang loay hoay ở ngã tư mà chẳng tìm được cái quán nào để sửa đây. Vừa gọi cho bí thở nhờ nó xin phép nghỉ hộ rồi. Người yêu chịu khó ngồi ba tiết triết một mình vậy.

Continue reading

Posted in truyện ngắn ^^ | Leave a comment