Lảm nhảm của con bé nhân một ngày nắng của đầu đông

          Bị thích một anh trên mình hai khóa và hôm qua mới là ngày đầu gặp mặt =)))))))))). Cũng chẳng rõ rố cục cái cảm giác đang tồn tại trong mình là gì nữa, chỉ biết rằng từ sáng hôm qua cho đến giờ cứ ngóng trông mãi, cứ dõi mắt để tìm bóng dáng của anh chàng cao to ấy. Anh ấy đúng mẫu người mình thích không quá đẹp trai nhưng nam tính, nhìn bụi bặm và phòng trần, có chút gì đấy điên cuồng và rồ dại, ngang tàng, mạnh mẽ và bất cần. Lượn lờ FB anh mấy lần rồi, đơn giản chỉ là vào xem ảnh chứ chẳng có cảm xúc gì đặc biệt, bởi con trai mình gặp nhiều như thế mà lại còn đang thích bạn nào nào đó nữa chứ. Continue reading

Posted in những gì tôi nghĩ | Leave a comment

Mười tám chênh vênh

                        417918_477351542336545_662548947_n

                                                                                 Cho những ngày mưa tôi đi tìm tôi!

        Tôi mười tám tuổi. Nói một cách chính xác hơn là vừa qua sinh nhật lần thứ mười tám được một tháng hai mươi bảy ngày. Cũng vừa thi đại học xong, ơn trời mọi cố gắng được đền đáp, tôi đỗ rồi! Một đứa trượt đại học ngồi gõ lạch cạch từng con chữ trên bàn phím để diễn tả lòng mình có lẽ sẽ thích hợp hơn một đứa đỗ đại học, đã đạt được ước mơ từ năm năm tuổi của mình, lại ngồi mà mò mẫm viết ra những chênh vênh mình đang có. Tôi mười tám, chênh vênh trong cuộc sống, mơ hồ về tương lai. Còn nhớ sinh nhật tròn mười tám của mình, ngày cuối cùng của tháng sáu nóng đến phát điên cả người, tôi chẳng tổ chức sinh nhật. Đơn giản chỉ là một bữa cơm thêm hai cái đùi gà nướng cho hai chị em. Thế là chúc mừng xong, cái tuổi mười tám đánh dấu bước trưởng thành về mặt pháp lý nhưng chưa hẳn đã về tâm lý. Tôi không rõ những người khác họ mừng sinh nhật tuổi mười tám như thế nào. Có lẽ tưng bừng rộn rã và vui tươi phấn khởi lắm, trưởng thành rồi cơ mà, phải long trọng chứ. Cũng có lẽ chỉ đơn giản vài ba câu chúc mừng, hoặc thậm chí còn chẳng ai mảy may nhớ tới. So với những người đó tôi vẫn còn hạnh phúc chán với hai cái đùi gà. Chẳng phải bố mẹ không muốn tổ chức, nhưng bạn cứ thử sinh nhật vào ngày mà chỉ còn có chục ngày nữa là bước vào kì thi đại học xem, chẳng ai nuốt nổi miếng cơm ngon mừng sinh nhật. Nhưng chắc cũng sẽ có thôi, chỉ có điều đó không phải là tôi. Sinh nhật tuổi mười tám, tôi ấp ủ cho mình một đống điều ước. Đủ nhiều để tự nhận thấy mình thật tham lam. Continue reading

Posted in những gì tôi nghĩ | Leave a comment

MÙA XUÂN Ở BẮC KINH

Tôi giật mình tỉnh giấc từ cơn mơ, đồng hồ điện thoại chỉ ba giờ sáng vậy là mới chợp mắt được ba tiếng. Nhắm mắt lại nhưng không tài nào ngủ tiếp được tôi đành giở chăn mò dậy uống cốc nước nóng cho dễ chịu. Bây giờ đang là tháng mười một, Bắc Kinh vừa đón đợt tuyết rơi đồng tiên của tháng này. Vén rèm cửa sổ mà nhìn ra ngoài bầu trời tối đen như mực thi thoảng vài chiếc xe phóng như bay để tránh cái rét lạnh của mùa đông. Tuyết phủ trắng cả những con đường, dày lên thành một tấm thảm phủ bông đến hơn chục centimet. Tôi ở đây hai năm rồi nhưng  chưa bao giờ thấy tuyết lại rơi nhiều như năm nay tưởng như tất cả số lượng tuyết đã dồn lại của cả mấy năm rồi đổ hết xuống suốt tuần qua. Tuyết dày thành ra đi lại càng khó khăn, thời tiết lạnh nên ai cũng muốn co mình trốn trong nhà. Nhiệt độ xuống đến 0 độ C rồi, trẻ con tiểu học và trung học được nghỉ ở nhà, thành ra chỉ có đám học sinh cuối cấp đang vất vả ôn thi đại học với sinh viên và đám người đi làm là khổ. Đã lạnh lại phải lê lết ra khỏi nhà. Còn quá sớm để bắt đầu làm việc cho một ngày mới mà ngủ thì lại không thể được. Tôi thở dài bỗng thấy mệt mỏi kinh khủng. Lần thứ mười lăm hay mười sáu trong tháng này lại mơ như thế rồi? Ngày trước lúc mới sang thi thoảng cũng mơ tương tự như vậy nhưng tần suất chẳng nhiều như thế này. Một tháng chỉ độ đôi ba lần thôi thế mà đến năm thứ ba sang đây tưởng chừng như mọi thứ đã phai nhạt đi hết, bỗng chốc đổ dồn rồi ùa về cùng một lúc. Hay những giấc  mơ của tôi cũng giống đợt tuyết kia chờ đợi suốt bao ngày tháng, tích tụ lại cho đến khi không thể chống đỡ hay kìm giữ được nữa mới thoát ra khỏi tấm chắn bảo vệ mà ùa đến? Hay phải chăng ngăn kéo chứa nỗi nhớ đã quá mức ứ đầy, đã bị dồn nén đến tận cùng nên bây giờ nó muốn thoát ra để chứng minh cho chủ nhân nó thấy sự thất bại đến triệt để trong việc điều chỉnh cảm xúc của mình? Cho dù là như thế nào tôi vẫn bắt buộc phải thừa nhận rằng tôi đang nhớ nhà, nhớ đến vô cùng!

Noi-nho-trong-mua3

Chusan đẩy bài thảo luận nhóm mà chúng tôi đã mất nửa tháng miệt mài viết ra đến trước mặt tôi rồi nháy mắt ra hiệu cho tôi bước lên. Cái thằng nhóc khốn khiếp này việc nhẹ thì giành trước việc nặng thì đẩy cho tôi, chẳng có chút galant nào mà một tên con trai hai mươi ba tuổi đàu cần phải có. Nhưng cho dù có khó chịu với hành động này của cậu ta bao nhiêu trước ánh nhìn như dao sắc đang phóng tới ở phía trước mặt, tôi vẫn không thể không nhanh tay cầm lấy rồi bước lên trên bục, bắt đầu bài thuyết trình mà thầy giáo đã giao. Mười lăm phút sau trong tiếng vỗ tay rào rào của cả hội trường tôi đắc thắng mà trở về bàn của mình

-Thấy chưa tôi đã bảo cậu sẽ làm được mà – Chusan toe toét giơ ngón tay cái rồi mỉm cười nịnh nọt.

- Tôi nhớ không nhầm thì chúng ta đã phân công và tôi chỉ là kẻ dự bị.- tôi khinh thường nhắc cậu ta.

- Nhưng cậu đã làm rất xuất sắc phải không nào. Nhìn xem mấy giáo sư đang gật gù nhìn về phía cậu kia kìa.

Continue reading

Posted in truyện ngắn ^^ | Leave a comment

ĐỂ DÀNH

                                                                                               Tặng người con gái tôi không quen!

Tôi cùng hai con bạn có hẹn rủ nhau đi mua sách ở phố Đinh Lễ, con phố nổi tiếng là thiên đường dành cho những đứa con gái mê tiểu thuyết và ham hố sách vở. Thế nhưng mười lăm phút rồi mà chẳng thấy bóng dáng chúng nó đâu, một mình tôi vật vờ đứng chờ ở tháp Bút. Người qua người lại tấp nập, chụp ảnh chụp sách, nói cười vui vẻ. Và rồi cho đến khi leo lên cầu Thê Húc nhìn mặt nước với Tháp Rùa đến lần thứ năm trước ánh mắt tò mò và hiếu kì của mấy người bán dạo, tôi phát điên lôi điện thoại ra gọi cho chúng nó. Tắt máy! Bực mình thật đấy. Lúc xoay người để đi ra ngoài thì “Ôi!” “Á!”… “tõm” tôi va vào một người xui xẻo nào đó, trong cơn bực bội với nội lực mạnh mẽ khác thường nhờ cơn giận, chiếc máy ảnh đã anh dũng rơi xuống mặt hồ yên ả. Không khí trên cầu lặng im, tôi lặng yên, anh ta cũng cũng tĩnh lặng. Tất cả chúng tôi cùng không nói gì một phút mặc niệm cho cái máy ảnh xấu số. Continue reading

Posted in truyện ngắn ^^ | Leave a comment

Mùa Nắng Mới

Cà phê đắng. Chiều cuối thu. Thói quen cũ
Tôi ngồi lặng yên trên ban công tầng hai, nhìn ngắm dòng người qua lại. Cuối thu đầu đông trời bắt đầu lạnh, những cơn gió bấc từ phương bắc thổi về làm Hà Nội hơn tuần nay co mình tránh cái rét. Cầm cốc cà phê nóng hổi vừa pha, tôi tựa mình lên chiếc ghế cũ, lắng nghe bản nhạc cổ điển phát ra từ chiếc radio chạy điện. Mùi cà phê thơm nồng đậm chiếm giữ khứu giác. Quanh chỗ tôi ngồi đâu đâu cũng có mùi vị của cà phê. Cà phê ấm nồng, đăng đắng. Cà phê khiến tôi say. Hân luôn nhăn nhó rồi càu nhàu mỗi khi thấy tôi dùng loại thức uống này.

Continue reading

Posted in truyện ngắn ^^ | Leave a comment

NGÀY CỦA BỐ

       Hôm nay không phải ngày của bố cũng chẳng phải là sinh nhật hay sinh nhẽo gì. Vì sinh nhật bố hôm qua rồi. Hôm nay là một ngày bình thường như bao ngày bình thường khác. Mà nếu có đặc biệt, chắc cũng chỉ vì là sinh nhật con bạn thân hâm dở mà thôi. Hôm qua sinh nhật bố. Thế là bố tròn bốn tám rồi, cũng sắp năm mươi rồi. Nếu nói theo mấy ông già bà cả ở quê nhà tôi thì bố sắp vào “hội các cụ”. Mấy năm trước nghe thấy thế cứ cười khanh khách thôi vì nghĩ còn lâu lắm mới đến cái ngày ấy. Hôm qua chợt giật mình mà thảng thốt phát hiện hóa ra thời gian trôi nhanh quá! Mấy năm trôi qua cứ vèo vèo.

Ảnh

       Continue reading

Posted in Uncategorized | Leave a comment

GHEN

Con gái khi ghen rất kinh khủng! Đó là điều khẳng định của tất cả những thằng con trai và bao gồm của những đứa con gái. Đã nói rồi, con gái khi yêu nhu mì và dịu dàng như tiên nữ, nhưng khi ghen lại hung dữ và phát rồ như sư tử ấy chứ. Đối với những đứa hiền lành còn đỡ, với những em ghê gớm đanh đá thì thôi mấy bác con trai cứ xác định đi là vừa.

Ảnh

Thật ra ghen cũng mệt lắm. Mệt cả mình lẫn người. Ghen là đôi khi mất hết lí trí. Cơn ghen cứ lồng lộn lên trong đầu trong ngực rồi bất thình lình bột phát ra lúc nào không biết. Yêu nên mới ghen. Chuyện đời muôn thuở là thế. Nếu không yêu thì xin lỗi đi nhé, ghen để làm cái gì? Có quyền được ghen thì còn đỡ. Vì ít ra anh ấy/cậu ấy/ bạn ấy/ hắn còn là của mình. Đang kiêm chức vị bạn trai/người yêu/chồng của mình. Đằng này cái kiểu yêu đơn phương đi đường một chiều như mình, đến tư cách ghen cũng chẳng có. Lượn lờ trang cá nhân của hắn để xem xét tình hình dạo này dư lào. Thở dài đánh thượt rồi chán nản thoát ra trang chủ khi phát hiện chẳng có tí tẹo hoạt động gì cả. FB im lìm như căn nhà bị bỏ hoang theo năm tháng, giờ đã phủ những lớp bụi và rêu phong thật dày. FB thì làm quái có bụi với rêu cơ chứ, đấy là so sánh cho nó văn vẻ hay ho một tí thôi. Trở lại chủ đề chính của cái bài viết dở hơi này: ghen khi yêu đơn phương. Ghen đó là khi lượn lờ những status và comment để rồi phát hiện ra rằng kẻ đáng ghét ấy vẫn hoạt động và bình luận như thường. Chỉ có uất ức một điều rằng: “ Hắn chừa mình ra!” (__”__).

Ảnh

Continue reading

Posted in những gì tôi nghĩ | Leave a comment