CHÔNG CHÊNH MỘT CHIỀU GIÓ NỔI

em nhớ chàng, thế thôi!

dd62a2a42cb68d0a41b6e52ad2b3f657aa0bd935

– Mày với thằng bảo là thật à?

– Vụ gì cơ?

– Thì áo đôi ấy.

– À!

– Bắt đầu từ bao giờ?-Nó sửng sốt hỏi.

– Từ hồi lớp 11, loạn lên trên FB mà mày không biết à =)))))) (bắt đầu cố nín cười)

– Không, tao có biết gì đâu. Chả đứa nào nói cho tao nghe cả.

– Mãi mới đồng ý đấy. Rắc rối lắm. (sắp chết vì nín cười)

– Vậy à, thế mà mày cũng chẳng kể cho tao.-Thằng bạn xịu mặt

Thôi đến lúc này thì em chịu không nổi nữa rồi.

– Mày đang nói cái gì đây, ý tao là tao vs thằng Bảo đang mặc áo lớp mình chứ chẳng  phải áo đôi.

Bó mặt ngu luôn, đánh em đen đét. Con chó, mày trêu tao.

Ừ thằng bạn chó ạ, mày làm tao buồn cười mãi.

Đọc tiếp

Posted in những gì tôi nghĩ | Để lại bình luận

CHO MỘT CHIỀU CUỐI NĂM

Gửi chàng nhân ngày một năm mình không gặp!

img_201404222152449704

Năm nay tết đến muộn, muộn tới mức em còn chẳng nghĩ đã qua rằm tháng chạp, ngày rằm cuối cùng trong năm rồi cơ. Bởi cuộc sống thường ngày quá yên ả, bởi nhịp sống hàng ngày nó cứ vô vị và tẻ nhạt cuốn em đi, thế nên em thấy nhạt, thấy vắng và thấy buồn. Ngày này của năm trước, đứng trông nhà cho mẹ mà ngóng mặt ra đường, nhìn từng hàng xe cộ tấp nập rồi tự hỏi liệu năm sau em có là một trong những sinh viên đang ngược xuôi ngoài kia tết đến mà tìm đường trở về với mẹ hay không. Cuối cùng em cũng biết là có, cuối cùng em cũng đỗ đại học. Cuối cùng cũng trở thành sinh viên với sự hoang vắng và tẻ nhạt. Bỗng thấy ghét!

Đọc tiếp

Posted in những gì tôi nghĩ | Để lại bình luận

GỬI CHÀNG TUỔI 19

Gửi chàng trai của em! Chúc chàng sinh nhật vui vẻ. Sinh nhật tuổi 19 thật hạnh phúc bên gia đình, bạn bè và nếu có thì sẽ bên cả một cô gái nào đấy. Chàng ơi, chàng 19 rồi, năm sau chàng sẽ 20. Còn em vẫn chênh vênh với đời ở tuổi 18 rưỡi, chênh vênh với những con sóng đang xô trong lòng mình. Sóng lòng em là vì chàng đấy. Thế nhưng sóng lòng chàng lại chẳng xô vì em. Buổi sáng hôm sinh nhật chàng, em mở mắt mà bỗng dưng nước mắt cứ trào ra. Ừ hôm đấy là sinh nhật chàng mà. Sinh nhật lần thứ bao nhiêu rồi em không dám nhắn tin chúc mừng sinh nhật chàng nhỉ? Sinh nhật lần thứ bao nhiêu rồi mà em không được có quyền để ở bên cạnh chàng? Là bởi em yêu đơn phương nên tình em mãi trôi nổi và mênh mang. Là vì em yêu đơn phương nên cho dù bên cạnh chàng có một cô gái nào đó, cho dù cô ấy là người biết chàng sau em, yêu chàng sau em, em vẫn trở thành một đứa con gái đáng ghét yêu người yêu của người ta. Thế đấy chàng ạ, em bỗng thấy thương cho chính mình, thương cho những tình cảm vô vọng mà em dành cho chàng, thương cho những yêu thương rồi sẽ tan thành tro bụi, thương cho tuổi trẻ của em cứ mãi chờ đợi chàng. Chàng ơi, năm năm rồi đấy, em thích chàng năm năm rồi, từ khi em mười ba cho đến lúc em mười tám, năm sau sẽ mười chín, và tình cảm của em dành cho chàng cũng sẽ thổi nến kỉ niệm năm thứ sáu. Nếu chàng biết em yêu chàng, à không, là thích chàng, nhiều như thế này liệu chàng có thương xót cho em một chút mà thích em không? Em chẳng dám nói là mình yêu chàng, cho dù tình cảm của em rõ rành rành ra đấy là yêu, thế nhưng em vẫn cố gắng mà chối đây đẩy chỉ nhận nó là thích. Bởi vì là thích, nên em sẽ có thể dễ dàng mà buông bỏ đoạn tình cảm này. Vì là thích nên bất cứ lúc nào em cũng có thể rời bỏ bóng hình chàng mà đi tìm người khác. Vì không phải là yêu, thế nên nếu chàng có biết cũng đừng bận tâm nhé. Con gái yêu và thích khác nhau mà, thích thì dễ từ bỏ, còn yêu nó đau đến tận cùng của cảm xúc, nó khiến em cứ tan nát trái tim ra, thế nên em chẳng dại gì mà nhận là yêu chàng đâu. Yên tâm chàng nhé! Đọc tiếp

Posted in những gì tôi nghĩ | Để lại bình luận

VÔ ĐỀ

Lảm nhảm của con bé nhân một ngày nắng của đầu đông

          Bị thích một anh trên mình hai khóa và hôm qua mới là ngày đầu gặp mặt =)))))))))). Cũng chẳng rõ rố cục cái cảm giác đang tồn tại trong mình là gì nữa, chỉ biết rằng từ sáng hôm qua cho đến giờ cứ ngóng trông mãi, cứ dõi mắt để tìm bóng dáng của anh chàng cao to ấy. Anh ấy đúng mẫu người mình thích không quá đẹp trai nhưng nam tính, nhìn bụi bặm và phòng trần, có chút gì đấy điên cuồng và rồ dại, ngang tàng, mạnh mẽ và bất cần. Lượn lờ FB anh mấy lần rồi, đơn giản chỉ là vào xem ảnh chứ chẳng có cảm xúc gì đặc biệt, bởi con trai mình gặp nhiều như thế mà lại còn đang thích bạn nào nào đó nữa chứ.
Làm gì có ai đơn phương cả hai người cùng một lúc đâu nhỉ =)))))). Cơ thế mà trái tim vẫn rung rinh đấy nhé, cũng chẳng rõ ra sao nữa khi mà nhìn thấy anh ấy khi đang dựng trại cho khoa, cảm giác kì lạ lắm như thể trái tim muốn nhảy điệu Flamenco sôi động,ừ hình như cảm nắng rồi. Anh ấy cũng đang thích một chị (hay bạn) nào đó và cô gái ấy lại không thích anh. Bỗng thấy có cái gì nghèn nghẹn mũi khi đọc đến dòng này của a trên FB rồi lại ngạc nhiên và tự hỏi: cô nàng nào mà ngốc nghếch thế nhỉ, anh chàng này mà lại không thích? Chẳng phải tay mình! À ừ chẳng phải tay mình thật, vì mình mới biết anh ấy hai ngày, lấy đâu ra thông tin mà biết anh như thế nào, cũng có lẽ anh cũng chẳng tốt như mình đã tưởng, hoặc cũng có thể anh là gay và đang tìm cô nàng nào đấy để làm tấm bình phong che mắt thiên hạ???? Có thể thế lắm ý chứ, bây giờ đang thịnh hành mốt như thế cơ mà. Rất thích nhìn anh ấy cho dù mỗi lần anh ấy quay đầu là lại lạnh tanh mà quay mặt đi chỗ khác, che đi cái luống cuống và bối rối trong lòng được ẩn thật sâu bên dưới lớp da mặt dày cộm >”<, mặt dày quen rồi nhưng vẫn rất là xấu hổ nhé, dù gì thì cũng là con gái, cho dù chuẩn men đến đâu cũng cố mà vớt vát lấy chút nữ tính cuối cùng. Chắc là anh ấy cũng biết mình hay tia anh ấy nên hầu như lần nào nhìn trộm cũng bị bắt gặp. Nhưng như đã nói ở trên bởi da mặt mình quá dày nên dù thế vẫn cứ cứng đầu cứng cổ cố chấp mà nhìn tiếp. Bởi lẽ cái tính háo sắc nổi lên hoặc cũng bởi lẽ muốn cho trái tim đã già nua cằn cỗi này được một lần trải qua cảm giác rung rinh ngưỡng mộ nhưng rồi cũng nhanh quên của tuổi thiếu nữ. Đọc tiếp

Posted in những gì tôi nghĩ | Để lại bình luận

Mười tám chênh vênh

                        417918_477351542336545_662548947_n

                                                                                 Cho những ngày mưa tôi đi tìm tôi!

        Tôi mười tám tuổi. Nói một cách chính xác hơn là vừa qua sinh nhật lần thứ mười tám được một tháng hai mươi bảy ngày. Cũng vừa thi đại học xong, ơn trời mọi cố gắng được đền đáp, tôi đỗ rồi! Một đứa trượt đại học ngồi gõ lạch cạch từng con chữ trên bàn phím để diễn tả lòng mình có lẽ sẽ thích hợp hơn một đứa đỗ đại học, đã đạt được ước mơ từ năm năm tuổi của mình, lại ngồi mà mò mẫm viết ra những chênh vênh mình đang có. Tôi mười tám, chênh vênh trong cuộc sống, mơ hồ về tương lai. Còn nhớ sinh nhật tròn mười tám của mình, ngày cuối cùng của tháng sáu nóng đến phát điên cả người, tôi chẳng tổ chức sinh nhật. Đơn giản chỉ là một bữa cơm thêm hai cái đùi gà nướng cho hai chị em. Thế là chúc mừng xong, cái tuổi mười tám đánh dấu bước trưởng thành về mặt pháp lý nhưng chưa hẳn đã về tâm lý. Tôi không rõ những người khác họ mừng sinh nhật tuổi mười tám như thế nào. Có lẽ tưng bừng rộn rã và vui tươi phấn khởi lắm, trưởng thành rồi cơ mà, phải long trọng chứ. Cũng có lẽ chỉ đơn giản vài ba câu chúc mừng, hoặc thậm chí còn chẳng ai mảy may nhớ tới. So với những người đó tôi vẫn còn hạnh phúc chán với hai cái đùi gà. Chẳng phải bố mẹ không muốn tổ chức, nhưng bạn cứ thử sinh nhật vào ngày mà chỉ còn có chục ngày nữa là bước vào kì thi đại học xem, chẳng ai nuốt nổi miếng cơm ngon mừng sinh nhật. Nhưng chắc cũng sẽ có thôi, chỉ có điều đó không phải là tôi. Sinh nhật tuổi mười tám, tôi ấp ủ cho mình một đống điều ước. Đủ nhiều để tự nhận thấy mình thật tham lam. Đọc tiếp

Posted in những gì tôi nghĩ | Để lại bình luận

MÙA XUÂN Ở BẮC KINH

Tôi giật mình tỉnh giấc từ cơn mơ, đồng hồ điện thoại chỉ ba giờ sáng vậy là mới chợp mắt được ba tiếng. Nhắm mắt lại nhưng không tài nào ngủ tiếp được tôi đành giở chăn mò dậy uống cốc nước nóng cho dễ chịu. Bây giờ đang là tháng mười một, Bắc Kinh vừa đón đợt tuyết rơi đồng tiên của tháng này. Vén rèm cửa sổ mà nhìn ra ngoài bầu trời tối đen như mực thi thoảng vài chiếc xe phóng như bay để tránh cái rét lạnh của mùa đông. Tuyết phủ trắng cả những con đường, dày lên thành một tấm thảm phủ bông đến hơn chục centimet. Tôi ở đây hai năm rồi nhưng  chưa bao giờ thấy tuyết lại rơi nhiều như năm nay tưởng như tất cả số lượng tuyết đã dồn lại của cả mấy năm rồi đổ hết xuống suốt tuần qua. Tuyết dày thành ra đi lại càng khó khăn, thời tiết lạnh nên ai cũng muốn co mình trốn trong nhà. Nhiệt độ xuống đến 0 độ C rồi, trẻ con tiểu học và trung học được nghỉ ở nhà, thành ra chỉ có đám học sinh cuối cấp đang vất vả ôn thi đại học với sinh viên và đám người đi làm là khổ. Đã lạnh lại phải lê lết ra khỏi nhà. Còn quá sớm để bắt đầu làm việc cho một ngày mới mà ngủ thì lại không thể được. Tôi thở dài bỗng thấy mệt mỏi kinh khủng. Lần thứ mười lăm hay mười sáu trong tháng này lại mơ như thế rồi? Ngày trước lúc mới sang thi thoảng cũng mơ tương tự như vậy nhưng tần suất chẳng nhiều như thế này. Một tháng chỉ độ đôi ba lần thôi thế mà đến năm thứ ba sang đây tưởng chừng như mọi thứ đã phai nhạt đi hết, bỗng chốc đổ dồn rồi ùa về cùng một lúc. Hay những giấc  mơ của tôi cũng giống đợt tuyết kia chờ đợi suốt bao ngày tháng, tích tụ lại cho đến khi không thể chống đỡ hay kìm giữ được nữa mới thoát ra khỏi tấm chắn bảo vệ mà ùa đến? Hay phải chăng ngăn kéo chứa nỗi nhớ đã quá mức ứ đầy, đã bị dồn nén đến tận cùng nên bây giờ nó muốn thoát ra để chứng minh cho chủ nhân nó thấy sự thất bại đến triệt để trong việc điều chỉnh cảm xúc của mình? Cho dù là như thế nào tôi vẫn bắt buộc phải thừa nhận rằng tôi đang nhớ nhà, nhớ đến vô cùng!

Noi-nho-trong-mua3

Chusan đẩy bài thảo luận nhóm mà chúng tôi đã mất nửa tháng miệt mài viết ra đến trước mặt tôi rồi nháy mắt ra hiệu cho tôi bước lên. Cái thằng nhóc khốn khiếp này việc nhẹ thì giành trước việc nặng thì đẩy cho tôi, chẳng có chút galant nào mà một tên con trai hai mươi ba tuổi đàu cần phải có. Nhưng cho dù có khó chịu với hành động này của cậu ta bao nhiêu trước ánh nhìn như dao sắc đang phóng tới ở phía trước mặt, tôi vẫn không thể không nhanh tay cầm lấy rồi bước lên trên bục, bắt đầu bài thuyết trình mà thầy giáo đã giao. Mười lăm phút sau trong tiếng vỗ tay rào rào của cả hội trường tôi đắc thắng mà trở về bàn của mình

-Thấy chưa tôi đã bảo cậu sẽ làm được mà – Chusan toe toét giơ ngón tay cái rồi mỉm cười nịnh nọt.

– Tôi nhớ không nhầm thì chúng ta đã phân công và tôi chỉ là kẻ dự bị.- tôi khinh thường nhắc cậu ta.

– Nhưng cậu đã làm rất xuất sắc phải không nào. Nhìn xem mấy giáo sư đang gật gù nhìn về phía cậu kia kìa.

Đọc tiếp

Posted in truyện ngắn ^^ | Để lại bình luận

ĐỂ DÀNH

                                                                                               Tặng người con gái tôi không quen!

Tôi cùng hai con bạn có hẹn rủ nhau đi mua sách ở phố Đinh Lễ, con phố nổi tiếng là thiên đường dành cho những đứa con gái mê tiểu thuyết và ham hố sách vở. Thế nhưng mười lăm phút rồi mà chẳng thấy bóng dáng chúng nó đâu, một mình tôi vật vờ đứng chờ ở tháp Bút. Người qua người lại tấp nập, chụp ảnh chụp sách, nói cười vui vẻ. Và rồi cho đến khi leo lên cầu Thê Húc nhìn mặt nước với Tháp Rùa đến lần thứ năm trước ánh mắt tò mò và hiếu kì của mấy người bán dạo, tôi phát điên lôi điện thoại ra gọi cho chúng nó. Tắt máy! Bực mình thật đấy. Lúc xoay người để đi ra ngoài thì “Ôi!” “Á!”… “tõm” tôi va vào một người xui xẻo nào đó, trong cơn bực bội với nội lực mạnh mẽ khác thường nhờ cơn giận, chiếc máy ảnh đã anh dũng rơi xuống mặt hồ yên ả. Không khí trên cầu lặng im, tôi lặng yên, anh ta cũng cũng tĩnh lặng. Tất cả chúng tôi cùng không nói gì một phút mặc niệm cho cái máy ảnh xấu số. Đọc tiếp

Posted in truyện ngắn ^^ | Để lại bình luận